wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Cung chúc tân niên. Vạn sự bình yên. Hạnh phúc vô biên. Vui vẻ triền miên. Kiếm được nhiều tiền. Sung sướng như tiên.
Trang Chủ Truyện Dài

Thiên thần sa ngã - Tào Đình

Thiên thần sa ngã - Tào Đình

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48872991
Visits Today: 337750
This Week: 2840887
This Month: 867437

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

một hơi nặng nề, úp mặt vào hai lòng bàn tay làm mọi người qua đường đều ngạc nhiên ngoái nhìn.

- Cậu... sao thế?

Ðạm Ngọc lặng người, quỳ xuống bên cạnh cậu ta, rụt rè hỏi.

- Xì!

Tiểu Nhiễm ngẩng đầu lên, vẫy tay gọi Ðạm Ngọc, hít một hơi dài qua kẽ răng rồi lại chầm chậm thở ra:

- Phù, chẳng sao cả.

Ðôi mắt Tiểu Nhiễm nhìn đăm đăm về phía xa, nơi có một tòa nhà cao tầng, ánh đèn nê-ông tràn ngập.

Ðạm Ngọc thật không thể tưởng tượng được, một chàng trai còn đang ở lứa tuổi hoa, sống trong giàu sang phú quý lại có thể mang khuôn mặt phiền não đầy vẻ thương cảm nhường kia. Nàng không hỏi gì nữa, im lặng ngồi kề bên cậu ta trên bậc thềm.

Hai người ngồi cùng nhau khiến ai nhìn vào cũng có thể tưởng đây là một đôi thiếu niên trốn nhà đi tìm lãng mạn.

Cứ ngồi thế chừng nửa tiếng, Tiểu Nhiễm bỗng thở mạnh và đứng phắt dậy, cúi xuống nói đúng một từ:

- Ði!

- Hả? Ði đâu?

- Ðừng hỏi nhiều, cứ đi với tôi là được rồi!

Ðạm Ngọc hoang mang không hiểu ra sao, đi cùng Tiểu Nhiễm đến bãi đổ xe một khu nhà ở cao cấp. Tiểu Nhiễm dừng lại trước một chiếc xe kiểu xe đua màu đỏ, mở cửa xe cho nàng bước vào.

- Vào đi!

- Ăn trộm xe à? - Ðạm Ngọc hỏi một cách hoang mang.

- Ðừng nói vớ vẩn!

Rồi cậu ta cũng bước lên, xoay chìa khóa khởi động. chiếc xe như một mũi tên rời khỏi dây cung lao vút đi.

Khi ra tới đường cao tốc, tốc độ của chiếc xe không lúc nào dưới 180 km/h. Ðạm Ngọc sợ hãi nắm chặt dây an toàn, hét lên the thé:

- Cậu làm gì thế? Chậm lại!

- Yên tâm, chưa đến 250 thì chưa bay được đâu!

Tiểu Nhiễm nắm chặt vô lăng, nói mà không hề thay đổi sắc mặt.

- Mình đi đâu đây?

- Ðua!

Tiểu Nhiễm trả lời, cài số, nhấn mạnh ga.

- Hả...?

Ðạm Ngọc thấy ruột gan bàn phổi đều lộn tùng phèo, nhắm chặt mắt nhưng vẫn không nhịn được tiếng hét bật ra. Bên cạnh nàng, Tiểu Nhiễm cười, hét lên như điên:

- Ha ha ha... ô hô hô... mẹ nó chứ! Bố mày đây không chấp mấy thứ lẻ tẻ!

Nửa giờ sau, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại, Ðạm Ngọc ngồi đờ đẫn với khuôn mặt trắng bệch vì quá sợ hãi:

- Tôi vẫn còn sống sao?

- Xuống xe đi, đến nơi rồi.

Hóa ra họ đã đến một cửa một nhà hàng KTV. Tiểu Nhiễm xuống xe trước, không quên vòng sang bên kia mở cửa xe cho Ðạm Ngọc.

Trong suốt mấy tiếng sau, Tiểu Nhiễm chỉ hỏi đúng một câu: "Có muốn hát không?"

Nhận lại sự từ chối, cậu ta liền dốc hết sức gân cổ lên mà gào vào cái micro.

Khi cậu hát bài Thủy tinh đến câu: Tình yêu của anh và em sao giống như thủy tinh, chẳng có trách nhiệm nhưng lại ngọt ngào, trong sạch sẽ và đầy quyến rũ... Ðạm Ngọc không nhịn được nữa. Nàng đứng dậy, đến bên Tiểu Nhiễm nói nhẹ nhàng:

- Cậu có chuyện gì phải không?

Tiểu Nhiễm không trả lời ngay, đôi mắt nuốt hận nhìn Ðạm Ngọc hồi lâu, rồi quay phắt lại phía micro, gào lên:

- Như cái cục c. mẹ mày ấy! Thủy tinh à!

...

Tiểu Nhiễm còn gào thét thêm một lúc lâu nữa rồi mới mệt mỏi thả người xuống ghế bành và bắt đầu uống rượu như điên.

Trong lúc đó, điện thoại của Ðạm Ngọc không ngừng run bần bật, cuối cùng nàng đành quả quyết tắt máy.

Thật ra cái kiểu tình cảnh này, Ðạm Ngọc chẳng lạ gì, những chàng trai còn non nớt khi bị thất tình đều rơi vào trạng thái tương tự như vậy cả.

Ðạm Ngọc chọn lại bài Thủy tinh và cất giọng hát êm ái.

Hát lại, để xoa dịu chàng sinh viên non trẻ vừa thất tình, để giúp chàng lý giải những lãng mạn ái tình trong tim.

Cứ thế cho đến lúc Tiểu Nhiễm say mềm gục xuống ghế bành.

Ðạm Ngọc nhìn chàng thanh niên có trái tim cũng non trẻ chả kém gì khuôn mặt, những giọt lệ chảy xuống từ đôi mắt cậu chàng. Trong cơn mơ màng, cậu vẫn không ngừng lẩm bẩm:

- Một thằng không mẹ thì không thể đem hạnh phúc đến cho em sao? Cút! Cút ngay! Tôi không cần cô nữa! Tôi chẳng thèm quan tâm... Thật ra tôi vốn cũng chẳng thẻm quan tâm...

Ðạm Ngọc giúp Tiểu Nhiễm lau những giọt nước vừa trào ra từ khóe mắt, lòng thương hại cho sự ngây thơ của cậu chàng. Cậu ta cứ tưởng những lý do tiện miệng nói ra của đàn bà trong lúc muốn chia tay đều là thật cả sao? Những thứ đó chỉ lừa được những cậu nhóc miệng còn hôi sữa như cậu thôi.

Khi những giọt nước mắt trong như thủy tinh vẫn tiếp tục lăn xuống, Ðạm Ngọc vẫn kiên nhẫn
Prev..1....37.38..39..40.41....81..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
Truyện ngẫu nhiên
» Luôn luôn thay đổi
» Yêu có cần phải nói không ?
» Tháng Tám còn mãi
» Thư gửi mẹ
» Lạc lối
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem


XtGem Forum catalog