bạn chẳng có thể nhìn thấy bất cứ ai cả. Trường đại học nhìn ngoài thì có vẻ trong sáng thuần khiết lám, nhưng ở tỏng chăn mới biết chăn có rận, cứ giơ tay ra là quơ được cả nắm ái tình.
Nhiều người khóc lóc vật vã vì bị người yêu phản bội, nhưng rồi vẫn say sưa với mấy loại sách báo tình cảm lãng mạn. Đạm Ngọc thấy họ ấu trĩ đến nực cười.
Nàng vốn không tin vào tình yêu. Cái thú gọi là tình yêu đó, lúc hạ giá có thể dùng một xu mua về cả mớ. Đạm Ngọc vốn ít nói. Những chàng trai theo nàng nhiều không kể xiết, cho nên hồi lên nhận giải thưởng cuối học kỳ một, vẻ điềm nhiên của nàng khiến mọi người đều kinh ngạc.
Đạm Ngọc cười thầm, nghĩ bụng nếu như thế giới là một trò bịp lớn với đủ các mánh khoé từ sắc sảo đến tồi tệ, thì mình chẳng qua cũng chỉ là một tên trộm vặt vãnh mà thôi.
Ai mà chẳng có tham vọng đổi đời, ai cũng chỉ hy vọng một ngày nào có thể vênh vang lái một chiếc BMW đến quán cà phê sang trọng cạnh cái nơi ngày xưa mình thường ngồi uống sữa đậu nành. Cho dù y là một tên trộm vặt xinh đẹp đi nữa thì cũng không ngoại lệ.
Tuy nhiên, ở trong trường, cho dù là học sinh hay giáo viên, ai cũng đều bị vẻ đẹp dịu dàng của Đạm Ngọc làm cho mê muội. Chẳng ai biết trong lòng nàng là cả một biển quyết tâm mạnh mẽ luôn sục sôi, một điều hoàn toàn trái ngược với vẻ bề ngoài thánh thiện, hiền lành của nàng.
Những cô gái trẻ lúc nào cũng mơ mộng một ngày nào đó có một chàng hoàng tử cao to, đẹp trai, hào hoa,và giàu có sẽ đến với mình... Đạm Ngọc nghe những câu chuyện rất nhi nữ thường tình ấy của đám con gái xung quanh, cảm thấy họ sao mà trẻ con lạ.
Trước khi đến Thượng Hải phỏng vấn, Đạm Ngọc nói dối mẹ là đến Thượng Hải thăm bạn. Mẹ nàng tuy miệng vẫn làu bàu phàn nàn tốn kém, nhưng tay đã móc ngay ra năm ngàn tệ. Bà vốn chẳng bao giờ cần phải khắt khe với cô con gái, mọi ý nghĩ, tư tưởng, hành động của nàng luôn làm bà rất tự hào.
Dạo bước trên những con đường của thành phố quốc tế hoá, Đạm Ngọc thấy lòng tràn đầy vui sướng.
Đã đến đây rồi, thôi thì mặt mũi, tuổi tác người đàn ông đó có thế nào cũng phó mặc cho con tạo xoay vần.
Nhìn thấy ngọn tháp Đông Phương Minh Châu, ngọn tháp nổi tiếng cao thứ ba thế giới đang tắm trong ánh hoàng hôn, Đạm Ngọc thấy tràn đầy cảm xúc. Gió từ phía sông thổi tới. Gió mạnh đến mức nàng tưởng như ánh mặt trời sắp tắt phía xa xa cũng rung rinh lay động, nhưng ngọn tháp Đông Phương Minh Châu hùng vĩ thì ngược lại, vẫn đứng sừng sững đầy kiên quyết, thật là đáng cảm phục.
Đạm Ngọc đứng dựa vào hàng lan can sắt bên vỉa hè, cảm thấy mỗi tế bào trong cơ thể nàng đều rung động không yên, những luồng cảm xúc trong người nàng bỗng vô cớ rạo rực khôn xiết.
Đạm Ngọc bắt một chiếc taxi lượn vòng vòng qua những đường phố đông đúc, ăn bữa tối kiểu Pháp ở một nhà hàng xây theo kiến trúc nhà thờ cổ điển, rồi lại ghé quán cà phê uống một li cà phê kiểu Pháp, hưởng thụ cái thú một mình trầm ngâm theo đuổi vô vàn những ý nghĩ lãng mạn, nhớ lại ngày hôm qua vần còn ngồi uống sữa đậu nành bên lề con đường xấu xí đến khó quên của Trùng Khánh. Ai bảo tiền là không tốt nào? Dạo chơi chán chê, cuối cùng nàng mới quay về khách sạn đã dự định từ trước. Từ cửa sổ phòng khách sạn ở trên cao nhìn xuống, Thượng Hải về đêm giống y hệt một biển hoa rực rỡ sắc màu, ai đã từng chiêm ngưỡng cảnh này thì thật khó mà quên được.
Quần quật suốt một ngày, giờ Đạm Ngọc mới thoải mái nằm dài trên nệm giường êm ấm mà ngủ yên lành.
Ngày hôm sau, Đạm Ngọc gặp luật sư Hà trên bến Thượng Hải.
Anh chàng khoảng hai mươi tám tuổi, đôi lông mày rậm, cặp mắt sâu thẳm, mặc bộ complê sang trọng, nghiêm túc, mang dáng vẻ một chàng trai thành phố.
Luật sư Hà, giọng nói vừa trầm tĩnh, vừa ân cần, tự giới thiệu: "Chào cô Nhậm!", tồi giơ bàn tay đẫm mồ hôi ra định bắt tay nàng. Đạm Ngọc khẽ nhíu mày. Sau đó, anh ta chỉ người thanh niên đứng bên cạnh: "Đây là trợ lý của tôi, A Lam".
Cậu trợ lý tên A Lam trịnh trọng chìa tay ra: "Chào người đẹp!"
Lúc bắt tay với cậu trợ lý, Đạm Ngọc thoáng nhìn thấy phía bên trong cổ tay áo cậu ta có ghi chữ "Vương Tuý Kiện".
Rất nhiều năm sau này, mỗi khi nghĩ về lần đầu tiên gặp A Lam, Đạm Ngọc tưởng như vẫn còn ngửi thấy mùi chua chua trên người cậu ta, giống kiểu một bác phu xe Thượng Hải thời xưa, ngày nào cũng trường kỳ lăn lộn trên đường phố, mồ hôi lâu ngày két thành một mùi khó chịu, cái mùi có đổ cả lọ nước hoa lên
Prev..
1....
4.
5..6..7.
8.
...81..
Next Đến trang: