Disneyland 1972 Love the old s
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm mới chúc nhau sức khỏe nhiều. Bạc tiền rủng rỉnh thoải mái tiêu. Gia đình hạnh phúc bè bạn quý. Thanh thản vui chơi mọi buổi chiều.
Trang Chủ Truyện Dài

Thiên thần sa ngã - Tào Đình

Thiên thần sa ngã - Tào Đình

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48550440
Visits Today: 15199
This Week: 2518336
This Month: 544886

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

còn cảm thấy một sự thúc đẩy, muốn chạy ra hét to lên với những cô phục vụ đang cung kính xun xoe trước Đạm Ngọc: "Đừng có kính nể cô ấy! cô ấy cũng chỉ là một người dân nghèo mà thôi!"

Cũng may những thúc đẩy đó chỉ là nhất thời.

Đạm Ngọc có vẻ rất thích giày cao gót, nàng mê mẩn mãi không nỡ rời.

Đạm Ngọc đi đằng trước, đôi nào vừa mắt liền cầm lên xem xét, hoặc thử xỏ đôi này đôi kia trong sự giúp đỡ của cô gái bán hàng. Tôi đi sau nàng, trong vai một ông chồng yêu chiều vợ, không kêu ca, cũng không có bất cứ hành động ngăn cả nào.

Đi đến hơn nửa vòng, tôi phát hiện ra Đạm Ngọc đi mua sắm không hề nhìn đến giá cả. nàng nhấc một đôi lên, xem xét rồii lại bỏ xuống. tôi trợn mắt đằng sau lưng nàng. Mẹ ơi, mấy đôi lọt vào mắt cô nàng không có đôi nào dưới năm nghìn tệ. may mà hình như nàng vẫn chưa tìm được đôi nào ưng ý.

Đi hết một vòng, nàng chọn lấy một đôi, xỏ thử vào chân, vừa thử vừa nói nhỏ:

- Ầy, nội địa chẳng có hàng Manolo Blahnik, tiếc thật!

Cô bán hàng vốn đã rất cung kính đứng bên Đạm Ngọc nghe thế liền vui vẻ nói:

- Có đấy, có đấy! nhưng chỉ có hai đôi thôi, là giám đốc chúng tôi mua xách tay từ Hồng Kông về, hạn chế số lượng bán ra. Vì loại hàng này quá quý nên chúng tôi không dám bày ra ngoài.

- Thật không?! Thật không?!

Đạm Ngọc bỗng vui mừng nhảy cẫn lên, kích động đến khó tả.

- Thật! chị muốn xem ạ?

- Ừ! Lấy cho tôi xem, nhanh lên!

Rồi nàng quay sang tôi:

- Những loại cho ra thị trường, có những loại đắt tiền nhưng không thực dụng, có những loại thô nặng do nhiều chi tiết thừa thãi, tuy đẹp đẽ có thừa nhưng lại không đủ độ thoải mái. Giày cao gót thường có một nhược điểm chung là trọng tâm không ổn định. Nhưng Manolo đã loại trừ nhược điểm này rất tốt. vừa nhẹ vừa đẹp, độ cong vừa phải, trọng tâm cân bằng. tiếc là nội địa vẫn chưa có hệ thống cửa hàng này. Nghe nói chỉ Hông Kông mới có. Thật đấy, chỉ có Manolo mới có thể dạy chị em thế nào là đi giày cao gót, đi lại uyển chuyển dịu dàng.

Tôi kinh ngạc nhìn Đạm Ngọc, bộ điểu nàng như thể đang đứng trên bục say sưa diễn thuyết. cuối cùng, nàng xúc động bổ sung thêm một câu: "Đấy là thứ mà em ngưỡng mộ sâu sắc nhất đấy!"

Hai phút trôi qua, cô gái bán hàng đã quay lại, tay cầm một hộp giày:

Chị xem đi, là đôi này đây. Màu vàng nhạt, có đính hạt thủy tinh, kiểu dáng cũng như màu sắc đều là thiết kế cho tuổi trẻ như chị đấy, bảo đảm trong nước, nó là có một không hai!

Hai mắt Đạm Ngọc sáng lên, miệng không nhịn được, thốt lên những lời tán dương:

- Hồi trước tôi nghe cô bạn nói đi loại giày này thì đi đến đâu cũng như bước trên thiên đàng.

- Đúng đấy, đúng đấy! chị cũng nghĩ thế à? Hóa ra giấc mơ của phụ nữ đều cùng một khuôn đúc.

...

Hai cô gái như thể tìm được tri âm. Tôi ngồi một bên ngáp dài chán chường, đối với cái nhãn mác đang làm hai cô hứng thú đến nhường kia, tôi chẳng biết và cũng chẳng muốn biết.

- Tôi đi thử được không?

Nụ cười của Đạm Ngọc có chút gì vừa bức thiết vừa dè dặt mà tôi không hiểu nổi.

- Ồ, xin lỗi chị. Loại đặc biệt bày không được thử trước khi thanh toán. Xin thứ lỗi cho cái khó của chúng tôi.

- Ờ, chắc chắn rồi. – Đạm Ngọc đứng lên nhìn tôi.

- Chọn được rồi à?

Tôi cho tay vào túi quần, bước tới:

- Em thích đôi nào?

Tôi đón lấy chiếc hộp, lật mở ra xem. Cũng chả có gì đặc biệt.

- Cái gót nhọn nhọn này làm vũ khí tốt đấy. – Tôi nói.

- Ha ha, anh đây nói đùa hay thật! xin hỏi, chị có cần gói lại không ạ?

Nụ cười của cô gái bán hàng thật ngọt ngào.

Đạm Ngọc lại nhìn tôi thật kỳ dị, độ xa lạ có thể sánh ngang với việc tôi biến thành người sao Hỏa.

- Anh...

Nàng đưa tay về phía đôi giày, hình như có gì muốn nói nhưng không nói.

- Em không thích sao? Thích thì mua! Cô gói lại giúp tôi.

Tôi nhún vai vẻ bất cần:

- Dù sao cũng là quà sinh nhật của em mà, anh keo kiệt sao được!

- Đúng đấy! Đúng đấy!

Cô bán hàng cười đến nỗi chân răng lộ hết ra ngoài.

Tôi đứng bên quầy đợi cô ta viết hóa đơn. Tôi nhịp nhịp chân, ngón tay tùy tiện gõ theo điệu nhạc đang vang lên trong của hàng. Đạm Ngọc vẫn nhìn tôi đăm đăm.

- Nhìn gì thế? Em làm anh phát ngượng rồi đấy!

Tôi đùa.

Đạm Ngọc vẫn không cười, đối mắt nàng vẫn nhìn tôi kinh ngạc.
Prev..1....59.60..61..62.63....81..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
Truyện ngẫu nhiên
» Hắc Đình
» Cho anh năm phút
» Yêu một người đến phát điên
» 7 ngày chia tay
» Phim hài Châu Tinh Trì – Điệp viên bất đắc dĩ (Quốc sản 007)
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem