Teya Salat
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm mới đến: Chúc luôn hoan hỉ, sức khỏe bền bỉ, công danh hết ý, tiền vào bạc tỉ, tiền ra ri rỉ, tình yêu thỏa chí, vạn sự như ý, luôn cười hi hi, cung hỷ cung hỷ..."
Trang Chủ Truyện Dài

Thiên thần sa ngã - Tào Đình

Thiên thần sa ngã - Tào Đình

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48485710
Visits Today: 480156
This Week: 2453606
This Month: 480156

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

Chắc nàng đang cảm động vì hành động của tôi.

- Xong rồi đây anh! Xin sang phía quầy thanh toán bên kia quẹt thẻ.

Quẹt thẻ? Tôi giật mình vì hai chữ này, tiện tay cúi xuống xem lại hóa đơn. Tôi tưởng mắt mình bị hoa.

Rồi tôi kinh ngạc, thất sắc gọi Đạm Ngọc đến cùng đếm những con số 0, tôi nghĩ như thế mới tránh khỏi bị dãy số dài dằng dặc kia dọa đến phát ngất.

- Mười vạn – 100 nghìn tệ!

Tôi đánh cuộc là cô bán hàng kia vô ý viết nhầm rồi.

- Cô ơi, có phải là cô viết nhầm rồi không? Đôi giày như thế này mà giá 100 nghìn?

Tôi nhào đến bên cô bán hàng, vẫy vẫy tờ hóa đơn trước mặt cô ta:

- Chắc tại tối quá phải không? Làm người ta sợ chết đi được! Chúng tôi chỉ là dân thường thôi!

Đạm Ngọc đứng bên cạnh tôi, mặt trắng bệch, lén lúc giật giật gấu áo tôi, ý bảo tôi đừng thiếu lịch sự như vậy.

- Đạm Ngọc, em xem.

Tôi, lần đầu tiên, nhìn thấy một đôi giày giá hàng vạn nên có phần kích động. tôi quay người lại nói với Đạm Ngọc:

- 100 nghìn! Số tiền ấy ở quê mình là mua được nhà rồi đấy! Hay là 100 nghìn yên Nhật?

- Dạ... - Cô gái bán hàng bối rối nhìn tôi. – Hàng Manolo đều giá như vậy hết! Xin hỏi anh có mua nữa không ạ?

Mặt tôi xám chàm, những ánh mắt từ bốn phía đều đổ vào tôi và Đạm Ngọc. tôi chợt tỉnh ra, bèn e hèm trong cuống họng, đứng thẳng lưng.

Tôi không muốn mọi người nhận ra tôi chẳng biết cái gì ma no với ma đói. Bây giờ, tôi chỉ mong sao có thể tìm thật nhanh một lý do hợp lý nào đó mà kéo Đạm Ngọc đi khỏi chỗ này. Rồi tôi sẽ tìm một chỗ vắng người nào đó dỗ dành Đạm Ngọc: "Mình còn nghèo, không mua nổi đâu. Ngoan, mình đi ăn kem nhé!"

Nhưng đấy chỉ là giấc mơ thôi. Vào giờ phút đó, các nhân viên cửa hàng đều trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn chúng tôi, những người mua hàng cũng nghển cổ hiếu kỳ ngó nghiêng. Họ thì thầm to nhỏ những tiếng Thượng Hải địa phương mà chúng tôi không hiểu. tôi nhìn sang Đạm Ngọc, nàng vẫn ngẩng cao đầu, cố sống cố chết duy trì dáng vẻ cao sang, thái độ bình tĩnh, ánh mắt thản nhiên.

Tôi nén lòng, kéo tay Đạm Ngọc, cầm tờ hóa đơn 100 nghìn tiến về phía quầy thu tiền.

Đoàn người xép hàng trước quầy thu tiền rất dài và đông, ai cũng có vẻ thoải mái đứng chờ trả tiền. họ xòe những xấp tiền, hoặc nhiều hoặc ít, cho cô thu ngân, dáng vẻ có chút thoả mãn khó hiểu.

Tôi nhìn tờ hóa đơn trên tay, tưởng tượng cái mặt mình sẽ thế nào lúc nóc ra ngần ấy tiền.

- Anh ... Anh thực sự định... - Đạm Ngọc lúc này mới mở miệng lắp bắp.

- Túi em vẫn đeo trên người đấy chứ? Không bỏ quên ở chỗ thử giày lúc nãy đấy chứ?

Tôi bỗng quay đầu lại ngắt lời nàng.

- Vâng, vẫn ở đây. – Đạm Ngọc gật đầu.

Tôi dáo dác nhìn xung quanh, đặc biệt là chỗ quầy hàng đã khai tờ hóa đơn 100 nghìn lúc nãy. Thị sát cẩn thận trong mấy giây, thấy chẳng ai cháu ý đến chúng tôi cả, tôi bèn kéo mạnh tay Đạm Ngọc chạy thật nhanh.

- Á! Chạy gì thế? – Đạm Ngọc hét lên.

- Tất nhiên là phải chạy rồi! 100 nghìn đấy! Anh mà trả thì cả tài khoản thành rỗng không, còn không trả thì biết ăn nói thế nào?

Tôi vẫn vừa chạy vừa đảo mắt khắp bốn phía. Cúi thấp đầu xuống mà chạy, giống hệt một tên trộm vừa ăn cắp 100 nghìn của cửa hàng.

Xuống đến tầng một là an toàn rồi. Vừa ra khỏi thang máy, Đạm Ngọc đã giận dữ hất tay tôi ra:

- Anh mà cũng biết xấu hổ hả? – Nàng gắt.

Nói câu này, nàng tuyệt đối không hề cao giọng, nhưng từ đôi mắt tóe lửa và khuôn ngực đang phập phồng của nàng, có thể đoán được nàng đang bên bờ của một cơn thịnh nộ khủng khiếp.

Tôi đối mặt với đôi mắt rừng rực lửa giận, đột nhiên không biết phải nói gì về chuyện không dám dũng cảm bỏ ra 100 nghìn tệ mua đôi giày vào lúc đó... Thật sự, không có gì để nói.

Nhìn hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt Đạm Ngọc, sao giống hệt một con chó không nhà, cúp đuôi, bất lực đến thảm hại.

Điều duy nhất tôi có thể làm được là hỏi nhỏ:

- Em nhìn gì anh thế?

Nói xong, lập tức cảm thấy mình giống hệt con chó đáng thương đang hú lên thảm thiết, lời nói chằng hề có chút địa vị, chẳng hề có chụt trọng lượng.

- Đi thôi - Đạm Ngọc bỗng dợm bước đi – ai cũng mệt rồi.

Ai cũng mệt rồi! mặt trời buổi chiều vàng rực hắt xuống làm bóng nàng in trên mặt đường dài ngoẵng, tự nhiên thành trông vô cùng mệt nhọc.

Đạm Ngọc đi một mình đằng trước,
Prev..1....60.61..62..63.64....81..Next
Đến trang:
» Gần như vậy,xa đến thế
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
Truyện ngẫu nhiên
» Con về nhà với mẹ nhé
» Lời chưa nói
»
» 7 ngày chia tay
» Chuyến tầu không hẹn trước
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem