XtGem Forum catalog
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý...
Trang Chủ Truyện Kinh Dị

Đáng sợ nhất!

Đáng sợ nhất!

» Chuyên mục: Truyện Kinh Dị
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47488961
Visits Today: 444386
This Week: 1456857
This Month: 13304309

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

hoàn thành. Một tuần trôi qua, tôi còn một tuần nữa để mở cửa, chạy demo chuẩn bị khai trương. Nhưng giờ tôi đã có thể về sống với đứa con của mình.

Tôi chọn tầng trệt là phòng tiếp khách và văn phòng, một không gian rộng lớn cho những nhà thiết kế trẻ của tôi thỏa sức sáng tạo và trưng bày những sản phẩm của họ.Tầng 1 là không gian của tôi- phòng ngủ, phòng đọc sách, một ban công rộng lớn hướng ra biển.

Nội thất hoàn chỉnh, tôi khệ nệ vận chuyển, sắp xếp kho tàng quần áo và những sách vở, những tác phẩm của mình sắp xếp và trưng bày khắp phòng. Mãi đến 8h tối thì công việc mới hoàn thành.

- Cô mới chuyển đến nhà ven biển à?

Ông chủ quán phở gần nhất mà tôi có thể tìm thấy cất tiếng hỏi.

- Dạ, bác cháu mình trở thành hàng xóm rồi. Cháu mới tới, có gì mong bác giúp đỡ nhiều ạ.

Ông nhìn tôi ánh mắt khó hiểu:

- Qua đêm nay được thì tốt.

Tôi chưng hửng, chẳng hiểu ý của ông cụ. Nói xong ông cụ thở dài đi ra chỗ khác. Tôi vì quá mệt nên chẳng hỏi thêm, lê bước xách tô phở về nhà.

***

10h sáng, tôi bị đánh thức bởi tiếng đập cửa và ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào mặt. Đêm qua tôi quá mệt nên có lẽ đã quên đóng cửa, dù nghe tiếng gió đập suốt đêm nhưng tôi chẳng thể nào nhấc mình dậy được. Uể ải bước xuống bếp, tìm pha một tách cafe.

Uỵch... Á....

Nếu không phải vì 3 năm theo học Vovinam thì có lẽ tôi đã bị gãy cổ rồi. Không hiểu sao tôi có thể bước hụt chân để té lộn nhào như vậy. Phải chăng tôi đã quá mệt? Vừa lẩm bẩm trong miệng, tôi vừa phát hiện ra mình đã bị trật mắt cá chân.

- Nó đang đỏ và sưng to lên đây. Tớ không thể đi đâu hết. Cậu có quen anh bác sĩ nào đẹp trai thì cho tớ một anh. Tớ sắp đau không chịu nổi rồi.

Trước sự than khóc của tôi, con bạn thân chỉ cười và cười. Loan, con bạn già của tôi trốn một đống trai rời Sài Gòn đến thành phố Vũng Tàu và đã bị một anh kỹ sư dầu khí bắt về làm vợ, đã có một công chúa và một hoàng tử. Nghĩ lại tại sao giờ mình vẫn một thân một mình.

- Cửa mở đấy, vào đi.

Loan bước vào cùng một cô gái trẻ, kém tôi chừng 5-6 tuổi. Ánh mắt này, khuôn mặt này, dáng người này... Bất giác một dòng điện chạy dọc sống lưng. Nhìn mặt tôi ngơ ngác, Loan cất tiếng

- Giới thiệu với cậu, đây là Thục, cháu chồng mình, là một bác sĩ đầy tài năng đó. Còn mình chẳng quen anh bác sĩ tài năng nào để mang tới cho đứa hấp như cậu cả. Nghĩ sao mới ngày đầu tiên ở nhà mới mà đã bị té què chân rồi. Haizz

Kĩ thuật của con bé này quả không tồi. Chân tôi được nắn bóp thì đã đợ sưng và dễ chịu hẳn. Nhưng cảm giác từ ánh mắt nó thì làm tôi khó chịu trăm lần. Ánh mắt như nhìn tôi thương hại, hay lo lắng cho tôi. Trời ơi, tôi chỉ què chân thôi mà. Không lẽ tôi chưa quên được anh và người con gái ấy, cũng 5,6 năm rồi. Mối tình 3 tháng có cần nhớ lâu vậy không. Thục, một sự trùng hợp khiến tôi khó chịu.

- Có điều này em không biết có nên nói với chị không?

Tiếng con bé cất lên trong không gian tĩnh lặng khi Loan đi mua đồ ăn bỏ lại hai con người xa lạ. Tiếng trống ngực đập thình thịch. Tôi chẳng phải yếu bóng vía nhưng lại rất hay giật mình.

- Em nghĩ chị không nên ở đây nữa. Căn nhà này có ma đó.

Rời người tôi yêu thương bởi Thục, rời căn nhà tôi yêu quý cũng bởi Thục sao? Tôi vốn chẳng phải người mê tín, và chắc điều đó cũng hiện trên khuôn mặt của mình. Nhìn thấy thái độ đó của tôi, cô bé do dự, nhưng vẫn tiếp tục.

- Em nói thật đấy, đã có rất nhiều người đến thuê căn nhà này. Nhưng đều phải ra đi, người ta nói, bà chủ đầu tiên của căn nhà, vì không muốn ai sở hữu món quà của người em trai tặng mình nên đã thành hồn ma ám nơi này. Những người đến đều bị đuổi cho bị thương, gãy chân, gãy cổ gì cũng có cả.

Loan về, cô bé cũng ngừng câu chuyện. Có lẽ cô cũng biết Loan là người không mê tín.

- Chúc mừng cậu nhé, cậu đang được sống trong ngôi nhà nhà nổi tiếng nhất thành phố này đó. Cậu biết căn nhà này của ai không?

- Của kiến trúc sư Cao Việt Hưng đích thân thiết kế và xây dựng để dành tặng chị gái của mình.

Tôi uể oải kết thúc câu trả lời trước ánh mắt mong chờ câu chuyện tiếp tục của hai cô cháu. Rồi không khí bắt đầu lạnh dần, trời đang về chiều, hay câu chuyện buồn của hai người về bà Mai Phương chị của kiến trúc sư.

- ...Bà Mai Phương chết trong cô đơn. Người ta nói bà chết không nhắm mắt, bà trách người em trai của mình vong
Prev..1....2....3..Next
Đến trang:
» Hắc Đình
» Tiền ma
» Người thực vật
» Oan hồn bên bến sông
» Dạ cổ
12»
Truyện ngẫu nhiên
» Thời gian trôi theo những cơn mưa
» Chuông nhà thờ
»
» 7 ngày chia tay
» Có phải mùa thu giấu em đi
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0001/s
Thanks to Xtgem