Old school Swatch Watches
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm hết tết đến - Rước lộc vào nhà - Quà cáp bao la - Mọi nhà no đủ - Vàng bạc đầy tủ - Gia chủ phát tài - Già trẻ gái trai - Xum vầy hạnh phúc - Cầu tài chúc phúc - Mãi mãi an khang
Trang Chủ Truyện Kinh Dị

Đáng sợ nhất!

Đáng sợ nhất!

» Chuyên mục: Truyện Kinh Dị
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47488960
Visits Today: 444385
This Week: 1456856
This Month: 13304308

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

ân, bội nghĩa, bỏ rơi bà một mình. Nên vẫn về ám ngôi nhà này, không ai có thể yên ổn ở đây.

- Nay cậu cũng tin vào những chuyện này nữa hả Loan?

Tôi chưng hửng hỏi lại, nhưng cô bạn già vẫn không từ bỏ mà tiếp tục

- Cậu là người thứ bao nhiêu trong 10 năm qua đến thuê căn nhà này mà bị què chẳng ai đếm được đâu. Người nhẹ thì như cậu giờ rời đi, người nặng thì...

Mặt trời khuẩt dần vào ranh giới giữa trời và biển, cơn gió khẽ lùa mang luồn khí lạnh. Ba người khẽ rùng mình.

Nhưng vẫn ngoan cố rằng tối qua ở đây nhưng không thấy gì. Tôi tiễn cô cháu Loan về. Trong lòng không khỏi chút băn khoăn. Lặng nhìn biển đêm, tôi cảm thấy sợ, không phải sợ con ma kia, mà sợ cảm giác cô đơn này. Tôi nhớ anh...

Chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại, muốn gọi cho anh... Đã lâu quá rồi, giờ anh ra sao, bên người thế nào?

? is calling

Dấu chấm hỏi tôi đã lưu mà chưa bao giờ nói chuyện. Hai cuộc gọi nhỡ trong đêm Noel năm năm về trước khi tôi chạy về từ nhà anh. Tôi không khẳng định là số anh, đã bao lần muốn gọi nhưng chưa bao giờ nhấn nút CALL.

- Alo

- Em đang ở đâu vậy.

- Vũng Tàu

- À sướng vậy, thôi em đi chơi với bạn em đi.

- Anh gọi em có gì không?

- À không có gì, e đi chơi với bạn e đi. Khi nào lên Sài Gòn anh gọi em sau.
...

Em đang có một con ma làm bạn đây nè. Anh có biết không hả? Sao lại tìm em đúng lúc e đi Vũng Tàu cơ chứ, bao lâu nay ở Sài Gòn sao anh không gọi?

"Đến khi chợt anh muốn có một người kề bên
Biết đâu sẽ không bao giờ tìm được em
Chẳng phải sẽ ra đi, chẳng phải là vì oán trách
Chỉ là chúng ta chưa từng thuộc về nhau."

Nước mắt khẽ rơi, gió ở đây quá lạnh.

Nửa đêm rồi...

Không gian lạnh lẽo với tiếng rít của gió biển, tiếng cọt kẹt của cửa, và âm thanh gì đó rất kì lạ...

Chẳng lẽ...

Tôi nín khóc, mà không... nín thở.

Những hình ảnh của The Haunting of Hill House hiện lên trong tâm trí tôi. " You may not believe in ghost but you can not deny the terro" Hồi nhỏ, lúc xem những bộ phim kinh dị, tôi cũng rất sợ. Nhưng nỗi sợ của tôi luôn được dấu kín. Tôi vẫn là đứa tiên phong đi ra ngoài đi vệ sinh, vì tôi luôn lẩm bẩm có đồng bọn ở sau...hay chỉ cần có ánh sáng là ma sẽ không giám tới gần. Giờ đây tôi không có đồng bọn nào ở đây cả. Tôi chạy khắp nhà, bật sáng tất cả công tắc đèn.

Sáng như thế này chắc ma không làm gì được mình đâu. Từ nhỏ giờ tôi vẫn tin như thế. Ma nào giám ám tôi, tôi nặng vía lắm. Trên đời này làm gì có ma... Hàng lọat câu biện minh xuất hiện xua đi ý nghĩ sợ hãi trong tôi.

Tôi vào phòng khóa chặt cửa, nằm im. Vừa thấp thỏm mong cho màn đêm chóng qua, vừa muốn điều gì đó có thể xua tan đi sự u ám nơi này. Để ngày mai tôi có thể tự tin, vui vẻ sống trong căn nhà nơi đây chứ. Bao Chửng vẫn là bộ phim tôi thích nhất bởi sau tất cả ghê ghớm, kì dị, ma quái thì sự thật lúc nào cũng được tìm ra, và ngày mai lại tươi sáng. Trời lặng gió, và những âm thanh kì dị không còn nghe thấy nữa. Tôi ngồi dậy quấn chăn, quan sát xung quanh. Không gian yên bình đến kỳ lạ... Tôi thở phào nhẹ nhõm, đáng lẽ mình không nên tự ám mình như vậy.

- Hồi nãy anh gọi em có chuyện gì vậy?

Tôi gọi lại cho anh, có lẽ vì tôi thấy mình rất cô đơn. Và một cảm nhận gì đó, anh cũng vậy. Sau thời gian lâu như vậy anh lại tìm tôi. Anh có đang buồn về điều gì.

- Alo

Đầu dây bên kia cất lên giữa một không gian ồn ào, tiếng trai gái đang nói cười rộn rã. Vậy là chỉ có ta đơn độc và cô đơn.

- Hồi nãy anh gọi em có chuyện gì không?

- À không có chuyện gì đâu. E đang ở đâu vậy?

- Em về nhà và chuẩn bị ngủ.

- Vậy e nghỉ ngơi đi.

- ok, bye a, G9

Tôi dường như cảm nhận được cái lạnh thật sự, cái lạnh đầy cô đơn của bà Mai Phương. Một mình ở chốn này, liệu tôi có chịu được. Bỗng từ đâu...

Một bóng áo trắng lướt nhanh qua cửa sổ... qua ban công...

Tôi quấn chặt chăn, nheo mắt cho nước mắt chảy hết ra ngoài, tìm hình ảnh chân thật hơn của cái bóng vừa rồi.

Đồng hồ điểm 12h00

Kạch...

Tim tôi giờ không như ngừng đập nữa, mà như muốn bắn ra ngoài. Thình thịch, thình thịch...Tiếng trống ngực hòa nhịp với tiếng kọt kẹt, kạch kạch từ đâu vang lại.

Bóng trắng lại xuất hiện, lại lứơt qua cửa sổ... qua ban công... dường như nó không định tấn công tôi. Hoặc giả đang muốn dọa tôi sợ chết.

Prev..1..2..3......
Đến trang:
» Hắc Đình
» Tiền ma
» Người thực vật
» Oan hồn bên bến sông
» Dạ cổ
12»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong bóng tình yêu
» Gió lạnh gò hoang
» Hắc Đình
»
» Thư gửi mẹ
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0001/s
Thanks to Xtgem