Teya Salat
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm mới: Ngàn lần như ý, Vạn lần như mơ, Triệu sự bất ngờ, Tỷ lần hạnh phúc.
Trang Chủ Truyện Ngắn

Nhân duyên

Nhân duyên

» Chuyên mục: Truyện Ngắn
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 47484286
Visits Today: 439711
This Week: 1452182
This Month: 13299634

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

mẹ tôi li hôn ngày tôi còn nhỏ. Bố tôi bỏ đi với người phụ nữ khác, mẹ tôi đi xuất khẩu lao động ở Hàn Quốc. Thi thoảng mẹ tôi mới gọi điện về, gửi cho tôi quà và biếu bà ngoại ít tiền rồi lại bận rộn với cuộc sống ơ nơi xứ người. Tôi rất thương bà ngoại. Bà lo cho tôi khi tôi còn bé tí. Từ cái ăn cái uống đến việc đi học, một tay bà chăm chút cho tôi cẩn thận. Đối với tôi, bà không chỉ là bà, mà còn là bố mẹ, là người bạn thân của tôi. Tuy tháng nào tôi cũng cố gắng thu xếp về quê thăm bà, tôi hằng ngày vẫn nhớ bà nhiều lắm.
Con đường đất ngày nào tôi vẫn líu ríu theo bà đi chợ, theo lũ bạn lon ton đến trường sắp tới sẽ được nâng cấp thành đường bê tông. Có lẽ lần sau tôi về, con đường đất này đã lui vào dĩ vãng. Tôi sẽ nhớ cái mùi đất ngái ngái và những cây cọ xanh tốt trên đường. Bước chân trên con đường quen thuộc về nhà, tôi cảm thấy có chút ngậm ngùi. Thực ra cái gì rồi cũng thay đổi theo tháng năm. Giống như vùng quê này, sự thay đổi hiện hữu theo từng lần tôi trở về. Những ngôi nhà lá đã được thay bằng những ngôi nhà kiên cố, chắc chắn. Phương tiện đi lại cũng trở nên hiện đại và thuận tiện hơn rất nhiều. Bây giờ bên cạnh giếng nước, nhà nào cũng có máy nước. Nhiều nhà không còn dùng bếp rơm rạ nữa. Nhịp sống ở đây cũng chầm chậm thay đổi mỗi ngày. Có lẽ có nhiều người thường luyến tiếc cảnh sắc cũ, hay nhớ về những thói quen xưa, những điều đang dần trở thành hoài niệm.

Tôi mở cổng cái cổng nhà làm bằng tre giản dị, cất tiếng gọi bà. Bà tôi nghe thấy tiếng tôi thì mừng lắm, lập cập chống gậy ra ngoài đón tôi. Tôi nhìn thấy bà mà lòng bỗng vừa vui vừa buồn. Vui vì tôi gặp lại bà, thấy bà vẫn khỏe mạnh. Buồn vì khi không có tôi ở đây, bà đón ai bây giờ? Tôi chợt nhớ về một ý thơ tôi đã đọc đâu đó: " Tuổi già đón mặt trời lặn". Bà mừng mừng tủi tủi giúp tôi bỏ hành lí xuống, giục tôi ra giếng lấy nước rửa mặt. Nước giếng mát lạnh như kem làm tôi tỉnh táo hơn sau cả chặng đường dài. Khi tôi quay lại, bà đã hâm nóng cơm canh. Bà cháu tôi vừa ăn vừa chuyện trò vui vẻ. Ăn xong, tôi rửa bát còn bà đun nước pha chè. Lâu lắm mới thưởng thức lại vị chè xanh man mát, đăng đắng làm lòng tôi thấy dễ chịu vô cùng. Vừa uống trà vừa nhâm nhi món bánh đậu xanh bà làm, tôi cảm thấy đây đúng là một trong những thiên đường của cuộc đời tôi. Bà cười hiền hậu hỏi tôi:

- Mọi chuyện trên thành phố có ổn không Vy?

- Ổn, bà ạ - Tôi cười gượng gạo, ôm lấy cánh tay bà lắc lắc.

- Cháu nhớ bà lắm.

- Cái con mèo con này, bao nhiêu tuổi rồi mà còn làm nũng.

Bà cười hiền, vuốt tóc tôi. Tóc bà tuy đã lấm tấm bạc nhưng ngày xưa, nó dài và đen láy. Ai cũng bảo tôi nhìn giống bà ngoại tôi. Cũng một gương mặt bầu bầu, một mái tóc đen dài, nụ cười hiền và đôi mắt trong trẻo...tôi như tái hiện lại hình ảnh bà tôi thuở còn trẻ.

Chiều hôm ấy, tôi theo bà ra ngoài đồng hái rau muống. Mấy cô bác xung quanh nhìn thấy tôi thì cứ tấm tắc khen tôi càng lớn càng dễ nhìn. Tôi cười ngượng, đứng nép cạnh bà. Các cô cười nói:

- Lớn tướng rồi còn xấu hổ gì nữa. Mai mốt dẫn bạn trai về để các bác các cô kiểm duyệt cho.

Tôi cười ngượng, nói thêm mấy câu hỏi thăm rồi giục bà đi hái rau. Hai bà cháu tôi hái được một rổ rau to, bữa tối nay có món rau muống xào thơm ngon hấp dẫn. Buổi tối hai bà cháu thắp đèn, ngồi bên mâm cơm ấm cúng với những món ăn bình dân mà đậm tình quê hương. Bà cháu tôi đang ăn thì có người gọi cổng. Bà tôi nói vọng ra ngoài:

- Ai thế?

- Là cháu, Vũ, con mẹ Hoa ạ.

Bà tôi nghe thấy thế thì vui mừng ra mặt, vội vàng buông đũa bảo tôi ra mở cửa. Tôi đứng dậy, chạy ra ngoài mở cửa cho vị khách kia. Đó là một chàng trai khá trẻ, tay cầm một túi quà to. Tôi lich sự chào anh và mời anh vào trong. Tôi thấy Vũ quen quen nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp anh ở đâu. Bà tôi nhìn thấy Vũ thì vui lắm, cứ nhất quyết bảo anh ở lại dùng cơm. Lúc đầu Vũ ngại và từ chối nhưng bà tôi lại càng mời làm anh có phần lúng túng. Tôi thấy thế thì bảo anh:

- Anh ở lại ăn cơm với hai bà cháu em. Hôm nay có món rau muống xào ngon lắm.

- Ngày xưa hai đứa sang nhà nhau ăn cơm suốt. Giờ còn ngại gì.

Vũ lịch sự cảm ơn và đón chén bát từ tay tôi. Còn tôi thì đang băn khoăn " ngày xưa" nào mà bác đang nhắc tới. Cả bữa cơm bà nói chuyện với Vũ rất nhiều, cứ hỏi han hết sức khỏe của bố mẹ anh đến công việc, cuộc sống của anh. Vũ dường như cũng rất thân với bà, anh trò chuyện rất tự nhiên. Tôi còn đang tự hỏi khi nào bà trở nên thân thiết
Prev..1....2..3..4..Next
Đến trang:
» Chuyến tầu không hẹn trước
» Anh thích nhất là người mình thương nói thương mình
» Duyên nợ
» Bong bóng tình yêu
» Lời chưa nói
1234»
Truyện ngẫu nhiên
» Bố mẹ đã cho tôi những gì?
» Tiếng nói của lòng nhân hậu
» Tiếng nói của lòng nhân hậu
» Dạ cổ
» Luôn luôn thay đổi
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0023/s
Thanks to Xtgem