/>
- Ô, thế à. Anh Vũ ơi, làm sinh viên chắc vui lắm nhỉ?
- Đợi mấy nhóc lớn lên rồi làm sinh viên, mấy đứa sẽ được trải nghiệm nhiều thứ.
- Aa, làm sinh viên có khó không anh Vũ?
- Chỉ cần mấy đứa chăm ngoan, học hành chịu khó là sẽ có thể thi đỗ đại học, trở thành sinh viên.
- Thế anh Vũ là sinh viên gì?
- Anh học hóa.
- A, anh Vũ giỏi quá- Một cô bé mắt tròn xoe, nhìn anh đầy ngưỡng mộ.
Tôi chứng kiến cảnh mấy đứa nhỏ " bủa vây" lấy Vũ như "đàn kiến bao vây cái bánh ngọt", tôi bật cười. Một cậu bé ước chừng 10 tuổi, nhìn thấy tôi đang che miệng cười thì reo lên:
- Có chị gì đến tìm anh Vũ kìa?
- Bạn gái anh Vũ, bạn gái anh Vũ chúng mày ơi...
- Nói linh tinh, anh đánh vào mông hết lượt bây giờ.
Bọn nhỏ reo đùa, chạy toán loạn khắp vườn, vừa chạy vừa reo hò: "Bạn gái anh Vũ, bạn gái anh Vũ".
Vũ nhìn tôi tỏ vẻ ái ngại còn tôi cười trừ nói: " Bà bảo em mang cho anh cân nhãn". Vũ cười tươi đón lấy, vui vẻ hỏi tôi:
- Em có biết chơi đàn ghi ta không?
- Em không biết. Em thấy anh chơi hay lắm.
- Ừ, anh cũng biết chút chút. Mấy anh ở kí túc xá thường chơi ghita nên anh học lỏm được.
Anh hào hứng lấy ghế cho tôi, bảo tôi ngồi xuống và chỉ cho tôi xem cây đàn của anh. Tôi mân mê những sợi dây đàn tinh xảo, miệng không ngớt lời khen:
- Nó đẹp quá. Lúc anh chơi đàn cũng rất tuyệt.
- Em có muốn thử không?
- Hay là anh chơi tặng cho em một bản.
- Được, anh chơi bài " Xe đạp" nhé.
Vũ mỉm cười nhìn tôi, khẽ gảy đàn. Những âm thanh êm ái phát ra làm tôi thấy xao lòng.Khi tôi về, Vũ có hỏi:
- Khi nào em đi?
- Thứ hai tuần sau ạ.
- À, anh cũng đi vào thứ hai tuần sau. Vy chắc học kinh tế nhỉ?
- Vâng, còn anh tính làm nhà hóa học tương lai phải không?
Anh nhìn tôi phì cười. Sau đấy cả hai lại im lặng một lúc lâu. Tôi không biết phải nói gì tiếp theo, còn anh dường như cũng đang suy nghĩ gì đấy. Bỗng anh chạm vào tóc tôi...Giây phút ấy tôi cảm thấy hình như con tim tôi reo lên những âm thanh vui tươi. Anh đưa một chiếc lá tới trước mặt tôi, nhẹ nhàng nói:
- Lá rơi trên đầu ải đầu ai?
Tôi nhìn anh, lòng bỗng thấy vui.
Rời nhà Vũ, tôi ghé vào quán internet kiểm tra hòm thư. Minh gửi cho tôi một dòng thư ngắn gọn: " Em thật là trẻ con". Trẻ con ư? Anh định nghĩa tình yêu là những ngày ôm điện thoại chờ tin nhắn của anh, những lần mang cơm sang phòng trọ anh ở thì thấy anh đang cắm đầu chơi game, không bận tâm để ý cơm canh nguội và lòng người cũng nguội. Bao lần anh thất hứa với tôi vì anh mải mê đi chơi cùng hội bạn. Có lần anh khiến tôi buồn chảy nước mắt khi tôi vô tình nghe anh nói chuyện điện thoại với bạn: " Anh em bạn bè như thể tay chân, bạn gái thì như quần áo. Với cả, bạn gái tao, dễ bảo lắm." Với anh, tôi giống như là một cô bạn gái " nghĩa vụ". Cái " nghĩa vụ" này, tôi thấy mỗi lúc một thêm nặng, thêm mệt mỏi.
Ngày cuối cùng tôi ở nhà, bà nấu một mâm cơm thịnh soạn, có cả món cá kho thơm phức. Lúc tôi đang phụ bà luộc rau, bà bảo tôi:
- Vy à, gọi điện cho Vũ bảo nó sang ăn cơm. Bố mẹ đi vào miền Nam cả, lần này nó về quê một mình để lo việc họ hàng, cứ ăn cơm thui thủi một mình, buồn lắm cháu à.
Lòng tôi trùng xuống khi bà nói tới nỗi buồn " ăn cơm một mình" kia. Bà tôi cũng hay ăn cơm một mình, chẳng phải đó sao?
Lúc Vũ tới nhà tôi, mặt anh nhìn thoáng chút mệt mỏi. Bà tôi thấy anh xanh xao thì hỏi thăm ngay:
- Cháu ốm hả Vũ?
- Vâng. Đêm qua cháu đi mưa nên cảm cúm chút xíu, bà ạ.
- Bọn trẻ tụi bay đi chơi phải có chừng mực thôi.
- Thằng bé hàng xóm nửa đêm đau ruột thừa, bố mẹ nó lại không biết đi xe máy. Cháu phải đèo nó và bố nó lên bệnh viện, bà ạ
Bà tôi khẽ thở dài, hỏi tiếp:
- Thế thằng bé đã đỡ chưa?
- Chắc nay mai là được xuất viện thôi bà ạ.
Lâm bình tĩnh trả lời, gương mặt anh có nét xanh xao. Lúc ăn cơm, anh vẫn trò chuyện như bình thường, nhưng dường như đôi lúc lại thiếu tập trung. Bà tôi dặn anh phải uống thuốc đầy đủ, anh nói anh không sao nên bà đừng lo. Bà tôi thấy tôi chỉ mải mê ăn khế của anh Vũ cho mà buồn cười:
- Ô con mèo, mai lên Hà Nội, anh Vũ cũng lên Hà Nội, hai đứa bắt cùng chuyến xe mà đi.
Chúng tôi nhìn nhau, cười cười.
Sáng sớm hôm sau, tôi và Vũ chào bà rồi bắt xe lên đường. Trước khi đi, bà còn bắt tôi cầm lên mấy cân gạo. Bà bảo: " G
Prev..
1.
2.
3..4......
Đến trang: