Disneyland 1972 Love the old s
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Tống cựu nghênh tân – Vạn sự cát tường – Toàn gia hạnh phúc
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49281298
Visits Today: 283537
This Week: 3249194
This Month: 1275744

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

hai người nam và nữ đều cần có vài điểm chung mới có thể sống cùng với nhau. Đương nhiên, nếu như đây cũng được xem là điểm giống nhau của hai người.

Yến tiệc của công ty nước ngoài tổ chức thật chuyên nghiệp, không khí náo nhiệt, nhưng đi đi lại lại trong cảnh tượng tranh hoàng lộng lẫy này, Tiếu Dĩnh lại cảm thấy vô cùng chán ngán.

Đâu đâu cũng là trang phục vest , sực nức hương hoa, tay cầm ly rượu, miệng cười giả lả,hình như mặt người nào cũng y như nhau. Khả năng nhận diện người của cô vốn đã không giỏi,lúc này lại càng cảm thấy đầu óc quay cuồng, chỉ muốn tìm người đồng nghiệp quen thuộc hàng ngày , nào ngờ vừa đi vài bước đã nghe thấy có tiếng người gọi cô sau lưng.

Chủ tịch công ty cô là một nam thương gia Hoa kiều, vẫy tay gọi cô. "Fanny, lại đây một lát."

Cô quay người lại, ánh mắt nhìn lướt qua, chợt đúng lúc bắt gặp cặp mắt sâu thẳm và quen thuộc ấy.

Sao anh ta lại ở đây? Cô ngây người ra, nhưng vẫn tiến về phía trước.

Chủ tịch nói: "Tổng giám đốc Diệp đặc biệt đích thân từ thành phố C đến đây tham gia buổi tiệc của công ty chúng ta. Tôi nhớ, trước đây hình như cô cũng ở thành phố C phải không?"

Dĩ nhiên rồi, trên hồ sơ ứng viên đã viết rõ ràng . Cô đành gật đầu.

"Vậy thì tốt quá, cô và Diệp tổng khiêu vũ với nhau nhé. Nói như thế, hai người là đồng hương rồi!"

Cô mỉm cười và nói. "Nguyên quán của tôi ở thành phố khác cơ, về sau mới chuyển đi, nhưng chỉ ở thành phố C vài năm mà thôi"

Diệp Hạo Ninh tay cầm ly rượu đứng bên cạnh, mắt hơi nheo lại khi nghe cô nói, ánh mắt dưới ánh sáng đèn chùm pha lê sâu thẳm khôn lường .

Lại có thể phủi sạch quan hệ với anh thế sao? Vì thế khi cô cười mỉm một chút, anh đã kịp thời nói chen vào. "Nếu đã không phải đồng hương thì cũng coi như là chúng ta có duyên với nhau rồi. Tôi nghĩ, đợi điệu nhảy đầu tiên bắt đầu, tôi có thể mời cô khiêu vũ với tôi không?"

Tiếu Dĩnh nhìn sang thấy nét mặt tươi cười của chủ tịch, suy nghĩ một lát, rồi cũng khẽ gợi lên khóe miệng và gật đầu: " Tôi rất hân hạnh".

Quả là nói được làm được. Âm tiết đầu tiên của khúc nhạc vang lên, Tiếu Dĩnh liền bị người đàn ông đó kéo vào trung tâm hội trường, bắt đầu điệu waltz .

Vốn dĩ hôm nay cô không ăn gì, lại uống một chút rượu, cơ thể hơi bị lạnh. Lúc đó tay của Diệp Hạo Ninh nắm vào eo cô, lòng bàn tay ấm áp, sự ấm áp đó xuyên thấu lớp vải áo mỏng thấm vào da thịt cô, mà lại rất thoải mái.

Theo tiềm thức cô dựa vào phía sau. Tiếng nói của anh ta nhẹ nhàng bên tai cô. "Sao tôi không biết tên tiếng anh của em là Fanny nhỉ?"

Bời vì trong giọng nói có mang một chút trêu đùa, làm cho cô cảm thấy giống như là châm biếm vậy, do đó cô lựa chọn không nói gì.

Anh ta lại nói: "Fanny, con người tự do. Thật là đáng tiếc, so với em bây giờ thì không được phù hợp lắm."

Cô nhếch mép cắn chặt răng, vùng ra, đôi bàn tay anh ta lại càng giữ cô chặt hơn.

"Ngoan nào, đừng động đậy, tập trung khiêu vũ đi." Rõ ràng là dùng sức như vậy, nhưng giọng nói trên đỉnh đầu truyền xuống lại nhẹ nhàng đến mê hoặc.

" Rốt cuộc anh muốn nói cái gì?" Cuối cùng cô cũng ngẩng đầu lên, ẩn bên trong đôi mắt u ám xinh đẹp có sự giận dữ bị kiềm chế. "Hoặc nói là, anh từ xa xôi ngàn dặm đến đây, rốt cuộc là muốn làm gì?"

"Tôi muốn làm gì?" Anh ta dướn nhẹ đôi lông mày, vẻ mặt anh tuấn hiện lên như cười mà không cười, "Nếu nói là chỉ vì nhớ em, liệu em có tin không?"

Cô lạnh mặt không trả lời, anh ta dường như không bị ảnh hưởng gì. "Nếu ngay đến chút tín nhiệm này cũng không có thì tại sao lại phải hỏi nhiều như vậy chứ?" Nụ cười trên mặt càng rạng rỡ, chỉ là ánh mắt sâu thẳm khiến cho nụ cười kia không chạm được tới đó.

Đại sảnh của khách sạn huy hoàng rực rỡ, nhạc của Waltz trầm bổng du dương, váy áo lộng lẫy, đâu đâu cũng tràn ngập cảnh tượng đẹp đẽ làm mê hoặc lòng người, ở trong bầu không khí này quả thật không thích hợp với viêc tranh cãi.

Tiếu Dĩnh có lẽ là có cái nhận thức ấy, cũng có thể chỉ là đột nhiên cảm thấy mệt, mùi cồn và nước hoa quyện vào với nhau làm cho con người ta mệt mỏi không nghĩ được gì, do đó dần dần trầm tĩnh lại.

Cô ở trong lòng anh ta, bị hơi thở quen thuộc đó bao quanh, dường như tất cả các dây thần kinh trên người đều đang được buông lỏng, vì thế để mặc Diệp Hạo Ninh tùy ý dẫn dắt mình.

Kết quả khi khúc nhạc đầu kết thúc mọi người đều dừng lại, Tiếu Dĩnh lùi mình dựa vào tường thở dốc.
Prev..1..2..3..4.5....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Vương quốc trên gác xép
» Cách cuối cùng anh nắm tay em
» Mình rất nhớ
» Yêu có cần phải nói không ?
» Noel một mình
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0011/s
Thanks to Xtgem