Diệp Hạo Ninh đang nhìn cô, dưới ánh đèn đôi mắt dài âm u càng trở nên sâu đến lạ thường, khóe miệng nhếch lên,tâm trạng dường như rất tốt.
Trong lòng cô lại rât tức giận, giận vì anh ta đột nhiên đến, giận vì anh ta không mời mà đến, lại càng giận vì đã lâu như vậy mà cô vẫn chưa thay đổi được thói quen cũ.
Nhưng cuối cùng vẫn không thể không giúp anh ta chuẩn bị giường chiếu, còn lôi ra bộ chăn ga gối đệm mà cô vừa mới mua đợt trước, nhưng có người nào đó vẫn rất không hài lòng.
Nói chính xác là xem thường hoặc là phẫn nộ.
"Em muốn anh ngủ ở đây?" tóc vẫn còn rớt nước, khóe mắt Diệp Hạo Ninh dường như đóng băng.
"Không được sao?" Giọng điệu của cô cũng không tốt, giả vờ cười nói. "Chẳng lẽ anh muốn tôi ngủ ở ghế xô pha?" Rõ ràng chia tay chưa lâu, chẳng lẽ đến phong độ thân sỹ cũng đã biến mất rồi?
Vẻ mặt anh ta không hề thay đổi. "Tiếu Dĩnh, có cần anh nhắc cho em biết giường ở trong phòng ngủ mới là chỗ để ngủ không".
"Không được." Cô bặm môi khinh thường anh, bỏ cái gối xuống quay người đi.
"Lý do?"
"Chúng ta không thể ngủ cùng nhau."
Vừa nói xong, tay cô lập tức đã bị nắm chặt, mặc dù lực không quá mạnh nhưng cũng đủ để cô không thể vùng ra..
Sắc mặt Diệp Hạo Ninh lạnh hẳn xuống, những đường nét cứng đờ dưới ánh đèn vàng nhạt: "Tại sao lại không được? Đừng quên, em là vợ của anh."
"Sợ rằng anh quên rồi, chúng ta bây giờ đang ly thân." Cô cũng không chịu yếu thế.
"Chỉ là ly thân, chúng ta vẫn chưa ly hôn!". Âm lượng của hai từ cuối cùng cũng đã được cất lên, anh mới phát hiện tâm tình của mình có chút không khống chế được, không kìm được nhắm mắt vào, để sự tức giận trong lồng ngực được kìm nén xuống, sau đó bình tĩnh nhìn cô, giọng nói hơi thấp: "Đừng gây chuyện nữa được không? Hôm nay anh rất mệt." Nói xong liền bỏ cô ra, tự ý ngả mình xuống giường lớn, để lại phía giường bên phải cho cô, đó là bên cô quen nằm của cô từ trước đến nay.
Có lẽ hôm nay anh ta mệt thật, nhắm mắt vào dường như rât nhanh đã ngủ say, hơi thở kéo dài đều đặn.
Tiếu Dĩnh đứng bên cạnh giường, nhìn từ trên cao xuống, kỳ thực trong lòng phút chốc cũng cảm thấy mềm yếu. Kết hôn gần 2 năm, trước mặt cô anh rất ít khi thể hiện sự mệt mỏi của mình, lúc này hơn nửa khuôn mặt trong trạng thái mờ mờ, sự yên bình trên khuôn mặt dường như không được chân thực lắm.
Cho dù trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu, nhưng vẫn là không nỡ lòng gọi anh dậy, đành dùng khăn mặt khô chuyên dùng để thấm nước nhẹ nhàng cẩn thận giúp anh lau tóc .
CHƯƠNG 2
Ngày thứ hai như thường lệ ăn cơm cùng Hứa Nhất Tâm, Tiếu Dĩnh bất giác không nhịn được, đã kể sự việc đó ra.
Kết quả là khiến Hứa Nhất Tâm hét lên kinh ngạc. "Nói như thế, các cậu làm hòa rồi sao?"
Ngày thứ hai như thường lệ ăn cơm cùng Hứa Nhất Tâm, Tiếu Dĩnh bất giác không nhịn được, đã kể sự việc đó ra.
Kết quả là khiến Hứa Nhất Tâm hét lên kinh ngạc. "Nói như thế, các cậu làm hòa rồi sao?"
" Làm gì có chứ " Cô tập trung cắt miếng thịt bò bít tết tẩm hạt tiêu, nào ngờ con dao đang cắt bị kẹp ngay miếng gân thịt, kéo thế nào cũng không ra được, cô có phần nản lòng.
Ngưng 1 lát, đưa mắt nhìn sang bắt gặp bộ dạng đợi chờ của người nọ ngồi đối diện, cô không khỏi tức giận chợt bĩu môi và nói:" Anh ta ở lại nhà tớ 1 đêm, sáng hôm nay đi rồi" .
Cơ hồ trời chưa sáng anh ta đả bỏ đi rồi, đúng lúc cô đang say ngủ, không hay biết gì. Lúc tỉnh dậy chỉ thấy cái gối trống không. Cô bất giác thấy kỳ lạ vì Diệp Hạo Ninh xưa nay không dậy sớm bao giờ, hôm nay là lần phá lệ đầu tiên đã thế bỏ đi không nói 1 lời tạm biệt.
Vì sao phải vội vàng gấp gáp đến thế, bận cái gì mà phải bỏ đi như thế?
Hứa Nhất Tâm nhất mực không tán đồng, cô nói: "Tiếu thư à, nhưng các cậu đang ly thân. Lẽ nào câu đã quên vì sao cậu phải vượt ngàn dặm xa xôi đến thành phố B này làm việc sao? Chẳng phải cả hai định yên tĩnh một thời gian rối quyết định sẽ ly dị sao? Thế mà giờ câu lại để anh ta nằm lên giường mình . Việc này là như thế nào đây...?"
Giọng nói của cô nàng ngày càng lớn, không biểu hiện chút e ngại nào, Tiếu Dĩnh thấy rõ thực khách ngồi cạnh khẽ liếc nhìn mình, cô vội vàng nói nhỏ ngắt lời cô ấy: " Đây là chốn công cộng, xin cậu chú ý âm thanh đừng làm ảnh hưởng người khác! Với cả giường tớ rộng lắm, mỗi người ngủ 1 góc, vốn dĩ chuyện không như cậu suy nghĩ đâu"
" Sao lại thế được? Hứa
Prev..
1....
3.
4..5..6.
7.
...97..
Next Đến trang: