Nhất Tâm vẫn không tin, liếc nhìn:" Cậu chuyển tới thành phố này chí ít cũng phải cả tháng rồi, khó khăn lắm mới gặp được nhau, có lý nào cả hai lại án binh bất động . Ngừng một lát, cô lại tiếp lời:" ........CẢ ĐÊM Ư..???"
"Thì là thế mà!"Tiếu Dĩnh gật đầu , xoay người vẫy tay gọi người phục vụ , nhẹ nhàng nói:" Cảm phiền đổi con dao khác bén hơn còn không thì làm lại một phần bit tết khác mềm hơn!" . Đợi bồi bàn mang dĩa thức ăn đi, cô mới quay lại đề tài lúc nãy. "Nhưng tớ lại chả thấy có gì lạ cả." Đầu óc cô tràn ngập hình ảnh trước cửa thang máy hôm qua, thật ra ngay cả khuôn mặt của đối phương cô còn chưa thấy rõ nhưng cô vẫn tin rằng người phụ nữ đó và Diệp Hạo Ninh có quan hệ khá thân.
Còn không phải ư? Cùng nhau dùng cơm, lại dựa sát vào nhau như thế, dùng bữa xong lại còn làm tài xế nữa. Lẽ dĩ nhiên như thế là thân thiết rồi
Suy nghĩ như thế, Tiếu Dĩnh phát hiện ra dường như cô đang có chút đố kỵ, vì dù sao thì người ấy cũng từng đối xử tốt với cô như thế,hết sức chiều chuộng cô mà.
Cái thời mà anh ta mỉm cười với cô đã qua rồi, nụ cười đọng lại nơi khóe mắt, trông thật sự vui vẻ đã qua rồi. Lúc này đây lại tựa cười mà không cười, mang theo vẻ châm biếm nghi ngờ.
Người ta thường nói thất niên chi dương ,cuộc sống hôn nhân của cô với Diệp Hạo Ninh cũng đã trải qua đủ hai phần ba thời gian đấy rồi. Thời gian quả thật trôi đi nhanh quá.
* Chú thích: Thất niên chi dương: Ở đây muốn nói rằng bất kể việc gì khi thời gian đã tới ngưỡng 7 năm đều làm con người nhụt chí. Hôn nhân cũng vậy. Mượn tên tác phẩm điện ảnh tên The Seven Year Itch để nói về hôn nhân tan vỡ của hai người.
Buổi chiều về đến công ty, vừa mở MSN ra thì đã có 1 email gửi đến, Tiếu Dĩnh nhìn tiêu đề trên email, bất giác ngây cả người ra. Rõ ràng là vừa từ bên ngoài trở về, ngoài cửa sổ ánh nắng mặt trời nóng như lửa, ngay cả không khí dường như cũng sắp bốc cháy, thế nhưng những giọt mồ hôi trên sống lưng cô dường như đều ngưng tụ lại, thay vào đó phủ một lớp khí lạnh băng, lan qua cả tim, ngay cả ngón tay đang rê chuột cũng run rẩy nhẹ.
Đồng nghiệp ngồi bên cạnh vừa kịp lúc cảm thấy sư bất thường ở cô, hỏi thăm bằng giọng quan tâm:" Cậu không sao đấy chứ?Sắc mặt cậu sao khó coi thế kia?"
Cô bừng tỉnh lại, gượng cười:" Không sao cả". Bình tĩnh lại, cô mới nhẹ nhàng nhấp chuột, sau tiếng click nhẹ, website chuyển sang trang khác, thời gian chỉ hai giây nhưng đã gợi nhớ những năm tháng trước đây.
Thật ra màn hình vi tính lớn như thế, nhưng chỉ một hàng chữ ,còn lại đều là trống không, Tiếu Dĩnh chỉ cảm thấy mình dường như đang mắc bệnh đọc chậm hiểu vậy cứ nhìn chăm chăm câu chữ đó khá lâu cuối cùng mới hiểu rõ ý nghĩa của nó.
Trần Diệu đã trở về rồi.
Cô lặng lẽ tỳ tay vào cạnh bàn ,con tim cô đau thắt nhè nhẹ.
Một Trần Diệu đã từng thuộc về cô, nay đã trở về rồi.
Khi gọi điện thoại cho Hà Minh Lượng thì Tiếu Dĩnh đã bình tâm trở lại, nhưng cô không định sẽ giả vờ tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra, cô gần như cắn răng chất vấn: " Chuyện đó có liên quan gì tới tớ đâu chứ" ?
Hà Minh Lượng cười. "Đều là bạn học cả, sao lại có thể nói là không có liên quan? Thực ra các bạn trong lớp ai tớ cũng gửi 1 email, gọi là gửi cho nhóm đấy, cậu hiểu không?"
Hóa ra không chỉ đơn thuần thông báo cho mình cô biết, Tiếu Dĩnh cũng cảm thấy bản thân cô quá nhạy cảm rồi , thế là bình tĩnh lại: " Họp lớp mình không có thời gian đi đâu!"
" Tiếu Dĩnh, cậu đừng như vậy!" Giọng nói trong điện thoại đầy vẻ cứng rắn. "Việc gì cậu phải cứng nhắc thế chứ?"
" Tớ thật sự là không có thời gian đấy!" Giọng điệu cô quá mềm mỏng đến mức bản thân cô còn cảm nhận được không chút sức tín phục nào.
Quả nhiên, Hà Minh Lượng thở dài: "Nói dối xưa nay đâu phải sở trường của cậu đâu!"
Cô im lặng, một góc nào đó trong con tim cô một lần nữa lại nhói đau , rõ ràng là đã đóng bụi quá lâu rồi, rõ ràng là vết thương đó đã đóng vảy, thế nhưng hôm nay lại tróc ra, mới phát hiện vết thương cũ ấy vẫn đang rỉ máu.
Buổi họp lớp đã ấn định là vào tối thứ ba, thật trùng hợp là năm nay các bạn học trong lớp đều định lập nghiệp ở thành phố B này. Nơi đây "đất lành" vì thế mà lúc đầu quyết định ly thân với Diệp Hạo Ninh, nơi đầu tiên cô muốn chuyển đến là thành phố B.
Cứ cho là mở tiệc chiêu đãi ăn mừng Trần Diệu trở về, Tiếu Dĩnh rốt cuộc cũng vẫn không tham dự. Thật ra, sau khi tan ca về nhà cô cũng đã có chút
Prev..
1....
4.
5..6..7.
8.
...97..
Next Đến trang: