Disneyland 1972 Love the old s
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm mới đến: Chúc luôn hoan hỉ, sức khỏe bền bỉ, công danh hết ý, tiền vào bạc tỉ, tiền ra ri rỉ, tình yêu thỏa chí, vạn sự như ý, luôn cười hi hi, cung hỷ cung hỷ..."
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48054788
Visits Today: 49234
This Week: 2022684
This Month: 49234

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

/>
Diệp Hạo Ninh đúng bên cạnh thờ ơ quan sát, chỉ nhìn thấy sống lưng của cô nhè nhẹ đung đưa trước mặt, đường nét mỏng manh yếu đuối, bàn tay đan buông thõng bên người đã dơ ra đến giữa chừng, nhưng cuối cùng lại yên lặng cho vào túi quần, chỉ nói một câu nhàn nhạt: "Thể lực yếu quá."

Gần đây cô quả thật ít vận động, hoàn cảnh làm việc mới và quan hệ với mọi người đã đủ làm cô mệt đến nỗi không ứng phó nổi. Những đồng nghiệp xung quanh ai ai cũng đều xuất sắc, ở trong môi trường mới cùng với áp lực cạnh tranh lớn làm gì có thời gian mà đi tập thể dục chứ?

Tuần trước vốn dĩ Hứa Nhất Tâm hẹn cô đi chạy bộ buổi sáng, kết quả là cô từ chối một cách không cần nghĩ ngợi gì. Hàng ngày tinh thần căng thẳng, buổi sáng chỉ sợ ngủ không đủ giấc, đến đồng hồ báo thức cũng đặt đến ba lần mới được, "Chạy bộ buổi sáng?" Một môn thể dục xa xỉ như vậy quả thật quá cách xa cô.

Hứa Nhất Tâm nhìn cô với ánh mắt khinh thường nói "Đúng là heo."

"Đừng nói từ đó." Lúc đó sắc mặt cô không vui, hơi giận dỗi như trẻ con,"Ghét sự so sánh như thế."

"Cái gì, trước đây học đại học đã gọi như thế không ít lần rồi mà? Lúc đó có nghe thấy ai nói là ghét đâu. Gợi nhớ đến hồi ức không vui của cậu chứ gì? Có phải Diệp Hạo Ninh cũng từng gọi cậu như vậy không? Bây giờ hai người ghét nhau cho nên giận cá chém thớt hả?"

"Tự mình lật lại chuyện xưa như trái đất vì cái gì chứ. Tớ không có thời gian để ý đến cậu." Cô rút một cuốn tạp chí, dựa vào giường giả vờ như đang đọc.

Trên thực tế, Diệp Hạo Ninh thực sự đã từng gọi cô như thế, nhưng chỉ là khi mới quen biết.

Lúc đó anh ta dường như rất thích trêu đùa cô, sau này càng ngày càng ít.

Trên thế giới này rât nhiều việc đều đang trải qua quá trình thịnh rồi suy, thông thường sau cao trào sẽ là sự ủ rũ khiến cho con người ta cảm thấy hối tiêc, đến cuối cùng sẽ trở về con số không, tất cả lại trở lại trạng thái ban đầu.

Còn cô và Diệp Hạo Ninh, dường như đang đi đến điểm cuối cùng của sự suy vong.

Tiệc rượu vẫn chưa kết thúc, Tiếu Dĩnh lặng lẽ âm thầm rời đi, trước tiên đến phòng trang điểm tẩy trang, bôi kem dưỡng da lên mặt rồi mới đi đôi giầy cao gót ra khỏi tiền sảnh khách sạn.

Bên ngoài đèn vẫn sáng rực rỡ, đến những vườn hoa thấp và những thảm cỏ đều có ánh đèn sáng, chỉ là không khí oi bức kì lạ, tầng mây ép xuống rất thấp, xem ra là do trận mưa lớn đêm qua.

Xe của Diệp Hạo Ninh dừng ở ngoài cửa, cô không ngờ là anh ta lại biết cô trốn ra trước, vừa rồi anh ta rõ ràng vẫn nói chuyện vui vẻ với sếp của cô mà.

Kính xe dần dần kéo xuống, Diệp Hạo Ninh chỉ cho cô thấy một khuôn mặt nghiêng, không nhìn cô, cũng không chủ động mở miệng nói chuyện, ánh lửa đỏ trong xe sáng nhè nhẹ, rất nhanh tạo thành một lớp khói mỏng bay ra ngoài.

Dường như rất kiên nhẫn, chỉ là đang đợi cô lên xe.

Thời tiết oi bức như vậy, bỏ qua chiếc xe tốt như vậy, lại đi bắt xe taxi, như vậy quả thật là tự làm khổ mình. Tiếu Dĩnh nghĩ thầm như vậy, liền mở cửa xe ngồi vào trong.

Kết quả là lại cõng rắn cắn gà nhà, Diệp Hạo Ninh đi theo cô vào cửa, cô nhìn anh ta mặt không chút cảm xúc: "Tại sao anh không ở khách sạn."

Được một câu trả lời rằng: "Anh quyết định đến đây một cách vội vàng cho nên chưa đặt được phòng."

Đó đúng là sự thật, gần đây đang có cuộc họp ở đâu cũng đã đầy khách, mấy tuần trước một người bạn làm trong ngành khách sạn ở đây nói, phòng của họ đều đã được đặt trước hết rồi.

Nhưng Tiếu Dĩnh vẫn giữ lại ba phần hoài nghi, trong lòng nghĩ người như Diệp Hạo Ninh từ trước đến nay nếu không phải là khách sạn năm sao thì không ở, cô không tin rằng bây giờ đến một căn phòng cũng không tìm được?

Nhưng lúc đó có nghĩ thêm nữa thì cũng đã muộn rồi. Diệp Hạo Ninh mặc dù là lần đầu tiên đến nhưng lại thoải mái tùy tiện như là về nhà của mình vậy, tháo cà vạt tiện tay vứt luôn lên salon, không thèm quay đầu lại nói. "Anh đi tắm trước đã."

Chiếc quần lót kẻ sọc trên người anh ta vẫn là cô mua năm ngoái, hình như bộ âu phục cũng thế, nhưng cô không nhớ rõ lắm. Bởi vì những bộ quần áo có kiểu dáng và màu sắc như thế anh ta có quá nhiều.

Chỉ là trong khoảnh khắc đó cô hơi hoảng hốt, thật sự nghĩ rằng vẫn đang trong căn nhà lớn ở thành phố C, vô thức liền " Ừ " một tiếng, quay người đi lấy quần áo để anh ta tắm xong thay, đến khi đi được 2 bước mới đôt ngột tỉnh ngộ, dừng bước chân, chỉ nhìn thấy
Prev..1.2.3..4..5.6....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
» Ngày ta im lặng
» Mỉm cười và quay đi
» Thời gian trôi theo những cơn mưa
» Key Lime Pie
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem