Teya Salat
wap ảnh,ảnh girl xinh,người đẹp
Home | Girl Xinh | Mobifone | Vinafone
Lời hay ý đẹp: Năm mới: Ngàn lần như ý, Vạn lần như mơ, Triệu sự bất ngờ, Tỷ lần hạnh phúc.
Trang Chủ Truyện Dài

Gần như vậy,xa đến thế

Gần như vậy,xa đến thế

» Chuyên mục: Truyện Dài
» Lượt xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 48232723
Visits Today: 227169
This Week: 2200619
This Month: 227169

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

thuộc. Dường như mọi thứ đều không có gì thay đổi, giống như chỉ vừa mới chia tay nhau ngày hôm qua thôi vậy.

" Không phải là đi họp lớp sao?" Một lúc sau cô mới nghe thấy giọng nói của mình, đã có vẻ khá hơn một chút, chí ít là đã hồi phục được tám chín phần.

"Vậy còn em?" Trần Diệu hỏi ngược lại. "Sao em không đi?"

Cô thầm nghĩ: Điều này còn phải hỏi nữa ư?

Dường như anh đọc được hết tâm tư của cô, một nụ cười tự giễu hiện lên trên môi anh. "Thật ra người anh muốn gặp không nhiều đâu!". Ngữ khí chân thành cùng cặp mắt sáng long lanh ấy khiến Tiếu Dĩnh bất chợt nhớ lại một đêm của nhiều năm về trước, anh và cô cùng nằm trên bãi cỏ, đột nhiên anh quay đầu sang nhìn cô, trong nháy mắt khiến tất thảy ánh sáng xung quanh bỗng chốc trở nên ảm đạm mờ nhạt.

Thật đáng buồn! Chẳng phải là đã quên tất cả rồi sao, cớ sao lại tự mình sa vào những hồi ức đã qua chứ?

Tiếu Dĩnh cảm thấy lo sợ,dường như cô đang quay trở lại thời kỳ những ngày tháng đen tối ấy, ngày nào cũng chỉ có hồi ức, chỉ biết đến kỷ niệm, dường như ngoài hít thở ra thì ký ức là sức mạnh để cô cố gắng tiếp tục cuộc sống.

Cô lại bắt đầu thấy đầu óc choáng váng, dù trước khi ra khỏi nhà đã uống ly nước mật ong nóng, nhưng vẫn đói hoa cả mắt. Tiệm thức ăn nhanh nằm ngay phía ngoài cửa lớn chung cư, cô đã dõi mắt nhìn từ xa nhưng cô lại không dám tiến về phía trước. Trần Diệu đột ngột xuất hiện trước mặt cô như một rào cản ngăn cách mọi thứ, thậm chí cả không khí cũng trở nên loãng ra.

Cô lặng lẽ xiết chặt bàn tay, nghĩ thầm, vẫn còn may, vẫn còn đường rút lui.

"Tiểu Dĩnh ....." thấy cô nãy giờ vẫn không có phản ứng gì, anh bất chợt thay đổi tên gọi của cô, chỉ có điều những lời đằng sau ấy chưa kịp nói ra thì người con gái im lặng phút chốc đã quay đầu bỏ đi.

Dường như là chạy trốn trong tuyệt vọng.

" Tiểu Dĩnh!" Anh đuổi với theo cô vài bước, đưa tay giữ chặt lấy tay cô.

Anh cảm nhận được rất rõ cô đang run rẩy, ngón tay thả lỏng ra, thật ra anh không dùng nhiều sức đến thế, vốn không thể làm nào làm đau cô, chỉ là phản xạ trong tiềm thức của anh mà thôi.

Giọng nói của anh rất trầm, dường như so với lúc nãy không khí còn trở nên nặng nề hơn:" Chúng ta không thể nói chuyện thoải mái với nhau được sao?"

Tiếu Dĩnh mắt rũ xuống, lúc đầu không chịu quay đầu lại, một lát sau cô mới ngoảnh lại nhìn anh, ánh mắt dưới màn đêm sâu đậm khác thường:" Anh muốn nói gì đây?"

Ngữ khí dịu dàng như vậy, thế nhưng lại khiến Trần Diệu bất ngờ ngẩn người, thật giống như trở lại 5 năm trước, 10 năm trước, thậm chí còn lâu hơn thế, lúc đó cô hay hỏi anh:" Anh muốn dẫn em đi đâu chơi?" , " Hôm nay anh đi chơi với em nhé, được không?" Tựa như hoa cúc lẳng lặng nở rộ dưới ánh bình minh, dịu dàng và êm dịu như thế.

Trần Diệu dường như mất một lúc sau mới tìm lại giọng nói của mình, nhìn cô rồi nói: " Nói gì cũng được mà,nói cho anh biết, em sống vui vẻ chứ? "

" Vui" Tiếu Dĩnh gần như không muốn trả lời

" Thật ư?" Trần Diệu nghi ngờ không tin, điều này so với những gì trước đây anh nghe nói hoàn toàn khác.

" Đương nhiên là thật rồi!" dường như cô đang bị đạp lên đuôi, bất chợt ngước mắt nhìn lên, giọng cô trở nên cao và trong, quả thật giống như là giận dỗi, có điều chính cô cũng không phát hiện ra, chỉ nói tiếp" Chuyện này còn phải nghi ngờ nữa sao? Hay là theo như anh nghĩ, tôi không xứng đáng được hưởng hạnh phúc ?"

Trần Diệu đột nhiên câm lặng, đôi môi khẽ giần giật như muốn nói điều gì, nhưng rồi lại thôi.

Cô ở trước mặt anh lúc này đây, tựa như một con thú nhỏ tràn đầy sức tấn công,

Trong cặp mắt đen sẫm xinh đẹp ấy, phảng phất chứa đầy giận dữ chỉ cần chút bất cẩn sẽ bị đốt cháy, thậm chí nổ tung.

Anh đã quá quen với điều này, quen thuộc với sự biến đổi từng hành động nhỏ nhặt và tâm tình của cô, từ nhỏ đến lớn, khoảng thời gian gần hai mươi năm, những dấu vết để lại trong hồi ức đã qua quá nặng nề sâu đậm, sao có thể dễ dàng xóa bỏ được?

Vì thế mà, anh biết cuộc nói chuyện hôm nay khó mà có thể tiếp tục được nữa, cho nên lựa chọn theo lý trí tạm thời rút lui.

Anh nói một cách bình tĩnh:" Anh đương nhiên là mong em được hạnh phúc! Tuần này em có thời gian không? Cùng đi ăn nhé!" rồi anh rút điện thoại ra, đưa sang cô:

"Số điện thoại của em?"

Tiếu Dĩnh vẫn ngẩng cao đầu như trước, nhưng không chịu giơ tay ra đón lấy, một lúc sau mới nói:" Số điện
Prev..1....6.7..8..9.10....97..Next
Đến trang:
» Một đời một kiếp - Mặc Bảo Phi Bảo
» Bùn loãng cũng có thể trát tường - Vô Tụ Đinh Hương
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
Truyện ngẫu nhiên
» Lời nguyền Ebola
» Có phải mùa thu giấu em đi
» Khe cửa sổ mùa đông
» Gửi những nàng dâu tương lai ngang ngược như tôi!
» Ngày ta im lặng
Tìm Kiếm :
Wapsite đọc truyện, giải trí Mobile
© 2014 TRASUA.ME

Load: 0.0002/s
Thanks to Xtgem