do dự rồi, thậm chí đã tìm rất nhiều trang phục, nhưng lúc đứng trước gương so sánh từng bộ quần áo, bỗng cô nhìn thấy vết sẹo nhỏ trên trán rồi tự dưng cô ngừng lại mọi hoạt động.
Đó là của anh để lại cho cô. Lẽ dĩ nhiên đến nay vết thương đã không còn đau nữa, dù rằng hàng ngày nó được che kín vốn không dễ gì nhìn thấy , dù cho đã rất lâu rồi, ngay cả cô cũng đã quên nó, nhưng rồi nó thật ra vẫn tồn tại ở đó.
Sau vô vàn năm tháng ngọt ngào và đẹp đẽ, anh đã để lại cho cô 1 kỷ niệm vĩnh hằng để rồi từ đó đến nay nó cứ như một con dao sắc nhọn, cứ cứa vào những quá khứ tươi đẹp đã qua.
Để cả quần áo lên giường , Tiếu Dĩnh vào phòng tắm ngâm mình cả giờ đồng hồ luôn tiện đắp mặt nạ, kết quả là suýt nữa cô ngủ luôn trong bồn tắm, lúc ra khỏi đấy toàn thân da dẻ đều nhăn nheo hết cả. Lúc này cô mới cảm thấy đói và chóng mặt. Dựa vào vách tường một lúc mới có thể xua hết những quầng đen trước mắt đi.
Cô bất giác nghĩ cũng may không có Diệp Hạo Ninh ở đây, bằng không e là lại bị ăn mắng. Cô vẫn thường bị tụt huyết áp nhẹ, không nhịn đói được, lại càng không chịu được khi đói lại ngâm mình trong nước nóng quá lâu. Nhưng cô lại thích liều lĩnh như thế, chỉ cần thỏa niềm hứng thú hoàn toàn không đế tâm gì đến việc kiêng kỵ.
Có lần đói quá mức , lại còn ngồi xổm giỡn với con chó con dưới đất, nào ngờ đợi đến lúc đứng dậy đã thấy cảnh tượng trước mặt tối sầm rồi ngất đi. Lần đó cô bị ngã đau đến mức xương cốt ê ẩm. Khi tỉnh lại đã thấy một gương mặt đầy lo âu, giống như bị phóng to lên vậy, bởi vì khuôn mặt đó ở kề sát với mặt cô.
Cô có chút kinh ngạc, liền mỉm cười quả quyết là mình không sao cả. Diệp Hạo Ninh bán tín bán nghi nhìn cô một hồi lâu mới yên tâm nhưng sắc mặt lại biến chuyển ngay lập tức, đứng thẳng dậy trầm giọng nói. " Em bao nhiêu tuổi rồi, sao lại không để ý gì hết vậy! Em không biết mình có bệnh tụt huyết áp sao? Chỉ 1 con chó con mà chơi vui đến như vậy, đến mức em quên cả ăn cơm sao?"
Đó là lần đầu tiên cô thấy anh gần như nổi giận lôi đình như thế, vậy mà cô k cảm thấy sợ sệt gì, chỉ cảm thấy hay hay bởi lẽ Diệp Hạo Ninh thường ngày luôn luôn bình tĩnh ung dung, tựa hồ thái sơn có sụp thì mặt cũng không biến sắc.
Cô đột nhiên cảm thấy bản thân có chút cảm giác thành công, thế là yên lặng đợi anh trút xong cơn giận, cô cong môi nói: " Hóa ra lúc anh nổi giận cũng vẫn rất là đẹp trai"
Khuôn mặt anh vẫn rất bình tĩnh, tựa hồ đấy là chuyện hiển nhiên. " Chứ gì nữa, cái này còn cần em nói nữa sao!" Lúc đó cô cười nghiêng ngả rung cả giường.
Thế nhưng sau đó không lâu, Diệp Hạo Ninh vẫn đem cho đi chú chó Foc giống thuần xinh đẹp mới mua được vài ngày. Lý do là vì muốn dạy cô một bài học. Quả thật anh coi cô như đứa trẻ vậy.
Lần này, không có Diệp Hạo Ninh ở đây , Tiếu Dĩnh không biết có nên thấy là mình may mắn hay không, chứ nếu không có khi ngay cả bồn tắm cũng bị anh ta dỡ bỏ luôn ấy chứ!
Thay quần áo xong xuống nhà mua đồ ăn tối, cô phát hiện ra rằng đột nhiên cô có chút gì đó nhớ anh ta, nhưng lại không mang theo điện thoại. Thực ra dù có mang theo cô cũng chưa chắc sẽ gọi điện cho anh. Lúc này đây chắc là anh đang ở quán ăn, nói không chừng còn có người đẹp tháp tùng bên cạnh.
Cơ hồ vì trời quá nóng, mọi người chả ai thích đi ra ngoài , dưới chung cư yên tĩnh đến đáng sợ , chỉ sót lại âm thanh tạp của côn trùng.
Tiếu Dĩnh cầm ví tiền lẻ mới đi được vài bước thì đột ngột dừng lại, người đàn ông đứng trước mặt cách cô không xa, dưới ánh đèn đường vẫn là gương mặt thanh tú nho nhã ấy, cũng vẫn là dáng người mảnh dẻ ấy. Anh cười mỉm và nói. "Tiểu Dĩnh, đã lâu không gặp".
Tiếu Dĩnh cầm ví tiền lẻ mới đi được vài bước thì đột ngột dừng lại, người đàn ông đứng trước mặt cách cô không xa, dưới ánh đèn đường vẫn là gương mặt thanh tú nho nhã ấy ,cũng vẫn là dáng người mảnh dẻ ấy . Anh mỉm cười và nói.
"Tiếu Dĩnh, đã lâu không gặp"
Nhưng Tiếu Dĩnh không sao cười nổi, cứ đứng ngây người ra nhìn, đến khi người ấy chầm chậm tiến lại gần mới mở miệng nói. " Xin chào". Giọng điệu có chút khó hiểu.
Ngốc quá! Cô thầm rủa mình nhưng vẫn không thể kiểm soát được con tim đang thổn thức, dường như nó đang đập rất nhanh, từng hồi từng hồi, va đập rối loạn trong lồng ngực, đau đớn mơ hồ.
Trần Diệu! Một Trần Diệu cách biệt hai năm chín tháng, cuối cùng cũng đã quay về trước mặt cô với nụ cười và hơi thở ôn hòa quen
Prev..
1....
5.
6..7..8.
9.
...97..
Next Đến trang: